Biết tiếng bà này nuôi hơn 300 em nhỏ mồ côi, tàn tật... thích quá, đội nắng chạy xuống Dĩ An, Bình Dương, hi vọng được xúc động.
Xuống tới nơi, cảm giác đầu tiên là chán. Đâu đâu cũng thấy tên bà ấy được đắp, vẽ, ảnh bà ấy chụp với các lãnh đạo, bằng khen, giấy khen... treo khắp phòng. Chả thấy sự hiện diện của những nhân vật chính - những thiên thần nhỏ. Vừa gặp, chưa gì bà ấy đã nổ tung trời, kể lể về bản thân đủ điều. Mình chán quá, ra khỏi phòng, đi lòng vòng thăm các cháu nhỏ một lúc rồi về. Buồn thiu. Thất vọng.
Thứ Hai, 13 tháng 7, 2009
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)